Loading...
  • Cập nhật : 19:05 - 21/09/2015
  • Lươt đọc : 380
Cỡ chữ : pt
"Minh Vũ, xin lỗi, tôi có lỗi với cậu, tôi..." Mộ Thừa không nói nổi nữa. Anh xoay người, đau khổ chống trán.

Trong hành lang tràn ngập tiếng khóc nghẹn ngào. Lệ Minh Vũ không khóc nhưng mặt anh tái nhợt khiến người đối diện trông thấy mà đau lòng.

Lúc sau, giọng nói thê lương của anh vang lên, "Nhiễm đâu? Tôi muốn gặp cô ấy, không có tôi ở cạnh, cô ấy sẽ sợ."

"Minh Vũ..." Mộ Mạn Vân khóc ngã vào lòng Lệ Thiên. Thấy con trai như vậy, bà đau lòng khôn xiết.

Mộ Thừa hít sâu, anh chỉ vào phòng cấp cứu, "Vào đi, cô ấy ở bên trong."

Lệ Minh Vũ tiến vào trong, bước đi của anh cứng ngắc như bị đổ chì. Tai anh vẫn đang văng vẳng câu nói của Tô Nhiễm trong nhà thờ, "Tôi đồng ý."

Đúng vậy! Cô cam tâm tình nguyện kết hôn với anh dù là bốn năm trước hay bốn năm sau, nhưng ông trời không để họ tránh được sự luân hồi của thời gian. Bốn năm trước, anh lựa chon tổn thương cô, bốn năm sau cô vẫn bị anh làm hại...

Giang Dã và mọi người cũng đi vào phòng cấp cứu.

***

Trong phòng cấp cứu, Tô Nhiễm nằm lặng trên bàn mổ. Mặt Tô Nhiễm tím tái, mái róc rủ xuống hai bên mặt cô, làm gương mặt cô càng nhợt nhạt.

Lệ Minh Vũ dường như lại ngửi thấy mùi máu tanh nhưng lần này là máu chảy từ người phụ nữ anh yêu thương...

Lệ Minh Vũ ngừng lại cạnh cô. Đôi mắt anh thống khổ và tuyệt vọng như chiếc thuyền đơn độc lạc lối ngoài biển khơi lẳng lặng ngóng nhìn Tô Nhiễm. Anh đau đớn sờ mặt cô, rõ ràng cô vẫn còn hơi ấm, dáng vẻ cô quá mức khoan thai, nhìn chỉ như đang ngủ mà thôi.

"Nhiễm..." Giọng anh khàn khàn vang lên. Lệ Minh Vũ loạng choạng chống tay hai bên bàn mổ, ôm cô vào lòng.

Tại sao? Tại sao ông trời phải trêu cợt anh?

Hoà Vy che miệng khóc nấc lên, An Tiểu Đoá cũng vỡ oà nước mắt, còn Tô Ánh Vân thì ngơ ngác như bị rút hết linh hồn.

Lệ Minh Vũ nhìn Tô Nhiễm chăm chú, anh đan tay mình vào tay cô, rồi kéo cô lên hôn. Lệ Minh Vũ nhắm nghiền mắt, nước mắt chảy tràn trên khoé mi anh, đọng trên má Tô Nhiễm.

Anh cúi thấp người hôn cô thật sâu. Lòng anh đau như dao cắt.

Khi hôn cô, Lệ Minh Vũ tựa hồ nghe thấy An Tiểu Đoá hét lên. Trong lúc Lệ Minh Vũ còn chưa có phản ứng, anh cảm thấy có hai cánh tay mềm mại nào đó đang ôm chặt gáy anh.

Lệ Minh Vũ sững người lùi về sau, anh trợn mắt nhìn người phụ nữ nằm trên bàn mổ!

Đôi mắt vốn đang nhắm tịt của Tô Nhiễm lười biếng mở to. Cô áy náy nhìn vẻ mặt kinh hoàng như gặp phải ma của mọi người, rồi lại nhìn Lệ Minh Vũ, cô cất giọng bực bội, "Nếu em chết thật, anh cũng im thin thít như vậy phải không?"

Lệ Minh Vũ ngớ người, anh mở to mắt nhìn Tô Nhiễm.

Tất cả mọi người đều ngạc nhiên. Nước mắt của An Tiểu Đoá cũng dừng rơi, đọng lại bên má.

Tô Nhiễm khó nhọc ngồi dậy, cô xoa cổ nhìn Lệ Minh Vũ, rồi thè lưỡi xấu hổ, "Xin lỗi, em biết em đùa hơi quá..." Cô chỉ muốn trả thù trò đùa trước đám cưới của anh nhưng không ngờ lại khiến mọi người đau lòng như vậy, nhất là mẹ...

"Tiểu Nhiễm, con, con không sao..." Tô Ánh Vân mừng đến rớt nước mắt.

Lời nói của bà như chất xúc tác đánh thức Lệ Minh Vũ. Anh xông lên trước, siết chặt vai cô, vành mắt của anh đỏ ửng...

"Nhiễm, em còn sống, còn sống..." Ngay lúc này, anh dường như quên hết mọi từ ngữ biểu đạt.

Tô Nhiễm không trêu anh nổi nữa, "Minh Vũ, anh...khóc?" Cô cảm giác được nước mắt nóng hổi của anh. Tô Nhiễm không ngờ anh sẽ khóc vì cô.

Lệ Minh Vũ không kìm được nữa, anh kéo mạnh cô vào lòng.

"Ưm..."

"Coi chừng."

Tiếng Tô Nhiễm rên đau và lời nhắc nhở của Mộ Thừa cùng lúc vang lên, Lệ Minh Vũ vội vàng thả tay. Trông thấy Tô Nhiễm chau mày, anh sợ hãi hỏi cô, "Em sao vậy? Nhiễm, em đừng doạ anh."

Tô Nhiễm dở khóc dở cười, "Vết thương trên người em là thật. Tuy vết thương không nghiêm trọng nhưng anh ôm em như vậy, em chịu không nổi."

Tình huống xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức anh không kịp phản ứng.

Mộ Thừa đi lại kiểm tra, may là không đụng trúng vết thương của cô.

"Chuyện...chuyện này là sao?" Lệ Minh Vũ thều thào. Cuối cùng sau một giây ngỡ ngàng, anh cũng có phản ứng, anh túm ngay mộ thừa, "Mộ Thừa, anh dám lấy chuyện này gạt mọi người? Chán sống phải không?"

Mộ Thừa bất đắc dĩ, "Oan cho tôi quá, tôi cũng bị ép buộc. Vả lại lúc ở ngoài, tôi cũng không nói là không cứu được Tô Nhiễm. Tất cả đều do mọi người tự suy diễn, sao bây giờ lại trách tôi?"

"Anh luôn miệng nói bác sĩ hết cách, đã cố gắng đến cùng, còn xin lỗi chúng tôi!" Lệ Minh Vũ quát to, "Nhiễm không sao, anh nói mấy lời áy náy như vậy làm gì?"

Mộ Thừa lắc đầu, "Tôi bảo bác sĩ cố gắng đến cùng là nói bác sĩ đã khuyên Tiểu Nhiễm đừng đùa như vậy, nhưng cô ấy mặc kệ, bác sĩ dĩ nhiên hết cách. Còn xin lỗi là vì tội phải lừa gạt mọi người."

"Chết tiệt thật!" Lệ Minh Vũ giận không thể đấm một cú vào mặt Mộ Thừa.

"Lệ Minh Vũ!" Tô Nhiễm ngồi trên bàn mổ nghiêm khắc la anh, "Anh đúng là kiểu chỉ cho quan châu đốt lửa, không cho dân chúng thắp đèn! Trước đám cưới, ai lừa em bị đụng xe? Anh biết em đau khổ nhường nào không? Có ai lừa gạt kiểu như anh không? Bây giờ em chỉ để anh nếm thử mùi vị đau khổ, còn mọi người..." Cô nhìn mọi người, cố tình nổi giận, "Mọi người đều theo phe anh ấy lừa tôi, tôi làm vậy coi như là huề."

Lệ Minh Vũ bỏ Mộ Thừa qua một bên, "Bị đụng xe? Đụng xe gì?"

Tô Nhiễm sững sờ chỉ Giang Dã, "Không phải anh xúi anh ấy gạt em, kêu anh bị đụng xe ư? Còn kêu em lập tức tới chỗ tai nạn, ai ngờ đến nơi lại thấy anh ung dung ngồi trên vòng xoay ngựa gỗ, lẽ nào anh không lừa em?"

Lệ Minh Vũ nhíu mày hồ nghi, rồi vỡ lẽ quay nhìn Giang Dã, anh hung dữ lên tiếng, "Giang Dã! Không phải cậu nói có cách làm Nhiễm đến với tốc độ nhanh nhất ư? Đó là cách cậu nghĩ ra?"

"Ờ thì..." Giang Dã cười cười, anh ho khan lảng tránh, "Tôi...tôi sực nhớ có việc chưa làm. Tiểu Vy, phải không em?" Anh nháy mắt với Hoà Vy.

Hoà Vy đang rưng rưng nước mắt thấy biểu tình cuả anh, cô cũng hiểu ra. Hoà Vy biết từ đầu tới đuôi đều là chủ kiến xấu xa của Giang Dã mới đưa đến sự việc như vậy, cô nói nhanh, "À, Tiểu Nhiễm, em không sao thì chị yên tâm rồi. Ờ...chị theo Giang Dã đi làm việc."

Hoà Vy còn chưa nói hết câu thì Giang Dã đã kéo cô phóng như bay ra ngoài.

Tô Nhiễm giật mình nhìn theo họ.

Lệ Minh Vũ xoay mặt cô lại đối dện với mình, "Thấy chưa? Tất cả đều do Giang Dã bày ra. Làm sao anh có thể nghĩ ra cách quá đáng này lừa em, doạ em đau lòng."

"Anh nói em lừa anh là quá đáng?" Tô Nhiễm cảm động nhưng vẫn cố ý giận dỗi.

Lệ Minh Vũ cẩn thận ôm cô vào lòng, "Làm gì có chuyện đấy. Chỉ cần em không sao, em muốn lừa anh thế nào cũng được."

Tô Nhiễm cảm động dựa vào lòng anh.

Những người khác thấy vậy cũng hiểu chuyện, rời khỏi phòng cấp cứu.

"Không đúng!" Lệ Minh Vũ khẩn trường nhìn Tô Nhiễm, "Nếu vết thương của em không nghiêm trọng, tại sao cấp cứu lâu đến vậy?"

Anh cơ hồ tính toán đến từng giây phút, thời gian cô cấp cứu tới gần hai tiếng ba mươi phút.

Tô Nhiễm mỉm cười bối rối, "Vết thuơng không sau nhưng khâu lại cần thời gian. Một lát hết thuốc tê em sẽ đau lắm. Lúc em tỉnh lại, em muốn chọc anh nên nhờ Mộ Thừa và các bác sĩ ở đây lâu hơn. Hình như em có gây khó dễ cho Mộ Thừa. Anh ấy không biết nói dối, chắc các bác sĩ cũng sợ lộ chuyện nên vừa ra khỏi phòng là bỏ chạy ngay lập tức."

Lệ Minh Vũ tỉ mỉ nghĩ lại, đúng là các bác sĩ có vẻ lảng tránh, cả dáng dấp của Mộ Thừa cũng lúng túng. Nếu lúc đó anh tỉnh táo, có lẽ sẽ phát hiện ra sơ hở. Mộ Thừa không biết nói dối, vẻ mặt sẽ bán đứng anh hoàn toàn. Thế nhưng khi nghe tin về Tô Nhiễm, Lệ Minh Vũ bị sốc nên mới không để ý.

"Cô nàng này thật là!" Lệ Minh Vũ ngao ngán rồi lại quý trọng ôm cô, "Em ngốc ư? Thấy dao đâm đến cũng không biết tránh. Mất mạng vì anh có đáng không?"

"Đáng!" Tô Nhiễm trả lời chắc nịch, cô nhìn anh chăm chú, "Anh là ông xã của em nhưng không nhất định lúc nào cũng phải là anh bảo vệ em, phải không?"

Lệ Minh Vũ hạnh phúc áp trán lên trán cô, giọng anh run run xúc động, "Đồ ngốc, em là đồ ngốc..."

"Không phải anh yêu đồ ngốc này ư?" Cô nhìn anh, nhớ tới nước mắt ban nãy của anh, hốc mắt cô đột nhiên đỏ hoe.

Lệ Minh Vũ nhìn thẳng vào mắt Tô Nhiễm, anh cất giọng nỉ non, "Yêu, anh yêu em, đồ ngốc này." Anh cúi đầu hôn cô thật lâu.

Tô Nhiễm ngất ngây vui sướng. Người đàn ông này chưa từng chủ động nói yêu cô, ngày hôm nay anh cũng đã chịu nói ra câu này...

An Tiểu Đoá, Tô Ánh Vân và mọi người đứng ở ngoài trông thấy cảnh ấm áp bên trong cũng nở nụ cười chúc phúc.

Vị ngọt hạnh phúc thay thế mùi thuốc khử trùng, hoà tan truyết trắng tung bay bên ngoài...

Lễ Giáng sinh năm nay rất đẹp, có lẽ cũng là đẹp nhất từ nay về sau... Một lễ Giáng sinh tràn ngập trong màu trắng...

Ngoại truyện 1: Hạnh phúc thuộc về em

Bốn năm sau, sân bay quốc tế.

Máy bay liên tục cất cánh hạ cánh đừng đợt, cắt ngang qua bầu trời. Đài phát thanh sân bay không ngừng thông báo danh sách và cập nhật tin tức các chuyến bay.

Từng nhóm hành khách lục tục đi ra, sự ấm áp từ trong đại sảnh sân bay cũng đủ ấm để làm tan chảy tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ, đã vào mùa đông, đúng vào thời điểm lễ Giáng Sinh nên ngay cả đại sảnh của sân bay cũng tràn ngập niềm vui.

Ngay sau đó, một người đàn ông bước ra, thân hình anh cao lớn anh tuấn, chiếc áo khoác dài cũng đong đưa theo bước chân, anh xoay cổ tay lên nhìn đồng hồ, chắc có lẽ cũng có chút vội vã, một tia lo lắng khắc sâu trên gương mặt vốn không có nhiều lắm dấu vết thời gian, nhưng trông anh trưởng thành và thanh lịch hơn.

Bỗng có một tiếng trẻ con sung sướng reo lên:

"Ba! "

Ngay sau đó, một bóng dáng nho nhỏ vội vã xuyên qua đám đông chạy lại.

Người đàn ông dừng bước, ngay sau đó lại bước rất nhanh về phía trước, ngay khi nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ, lập tức ngồi xổm xuống. Cậu bé như một mũi tên nhào vào lòng người đàn ông, nhưng đột nhiên lại bị người đàn ông nâng lên, để cậu bẽ cưỡi lên cổ mình. Cùng lúc, tiếng cười vang như chuông bạc của cậu bé và tiếng cười sang sảng của người đàn ông như hòa quyện với nhau.

Hai người thoải mái vui vẻ cuốn hút xung quanh, mọi người đều nhìn qua phía bên này, và có lẽ nhận ra người đàn ông, hoặc là đứa trẻ kia quá đẹp trai, khiến họ không thể rời mắt, có người thậm chí còn dừng lại dùng ánh mắt thưởng thức để xem cảnh trước mặt.

Cưỡi trên cổ người đàn ông là cậu bé độ chừng 3 tuổi, dáng vẻ lung linh anh tuấn, cùng với người đàn ông trước mắt như đúc từ một khuôn ra, gương mặt hình dáng, thậm chí là vẻ mặt đều như là bản sao thu nhỏ, nhìn kỹ mới thấy khuôn mặt nhỏ của cậu bé nếu so sánh với người đàn ông mà nói càng thêm tinh tế hơn rất nhiều.

Cậu bé có một bộ tóc rất đẹp, so với bộ tóc đen dày của người đàn ông thì tóc của cậu bé nhìn qua có chút hung hung, dày như rong biển, ánh lên một vầng sáng xinh đẹp mộng ảo. Cậu bé cưỡi trên cổ người đàn ông cười khanh khách, hai cha còn nhìn qua đều rất bắt mắt.

Vài người có lẽ là cấp dưới vội bước lên phía trước, cung kính nói: "Bộ trưởng Lệ, phu nhân cũng tự mình tới đón ngài."

Đáy mắt Lệ Minh Vũ thoạt vừa vui mừng vừa lo lắng, nhìn qua trong đám người có một phụ nữ xinh đẹp, giống như một đóa sen lặng lẽ, cho dù người nào thoạt nhìn cô cũng đều nghĩ như vậy.

Thời gian khiến cho cô trở nên càng thêm xinh đẹp, cũng thêm phần mặn mà và thanh lịch. Cô cười nhẹ, nhìn thấy chồng và con trai đoàn tụ, lại đứng yên không tiến lên, chỉ đứng nhìn, đáy mắt hiện vẻ ấm áp và hạnh phúc.

"Mẹ!" Cậu bé hớn hở vẫy tay về phía người phụ nữ, nụ cười giống người đàn ông y như đúc.

Đáy mắt người đàn ông lướt qua một sự nhớ nhung rõ nét, sải bước đi về phía người phụ nữ.

Tô Nhiễm cười, bước lên phía trước đón anh, lại ngẩng đầu nhìn con, bất đắc dĩ nói: "Cố Dương, mau xuống dưới, ba vừa xuống máy bay đã mệt lắm rồi!"

Cậu bé ngoan ngoãn nghe lời, vội vàng la hét đòi xuống, anh mỉm cười, đặt con xuống dưới. Ngay lập tức cậu bé nói: "Ba ơi, ba có biết là những ngày ba đi công tác, sau đó mẹ có bầu hai em bé, ba không có nhà, là con chăm sóc mẹ từ đầu tới cuối đó. "

"Rất ngoan!" Lệ Minh Vũ không kìm được liền xoa đầu con, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc bụng lớn của vợ trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng ánh lên một tia đau lòng, "Không phải anh không cho em tới sân bay sao? Sao lại không nghe lời?"

Tô Nhiễm tiến lên, ngẩng đầu sửa sang lại áo anh một chút, cười cười,"Là con kêu khóc đòi tới, nói vài ngày không có anh nhớ anh muốn chết, em hết cách, đành phải đi cùng thôi."

"Chỉ có mỗi con nhớ anh thôi sao?" Lệ Minh Vũ ôm cô vào lòng, cúi đầu nhẹ nhàng hạ xuống một câu bên tai cô.

Tô Nhiễm cụp mắt, hai má đã hơi nóng, "Thôi đi, ngay cả khi anh đã là người công chức mà cũng không nghiêm túc như vậy."

Lệ Minh Vũ ngưng cười, đôi môi mỏng đặt lên cô 1 nụ hôn, và sau đó thì thầm ám muội, "Anh là người nghiêm túc mà, không tin, em hỏi con trai chúng ta xem, còn cả hai đứa bé trong bụng này nữa? ".

Tô Nhiễm trừng mắt nhìn chồng, nhưng cũng nở nụ cười, đi theo anh vào xe.

Cuộc sống 4 năm gần đây thật quá yên bình và hạnh phúc. Sau này khi kiểm tra thì Tô Nhiễm mới biết, thực ra khi bốn năm trước đây lúc cô kết hôn với Lệ Minh Vũ thì cô đã mang thai, nhưng vóc dáng của cô không lộ rõ lắm, cuối cùng vẫn là Lệ Minh Vũ cẩn thận phát hiện ra điều này. Tuần trăng mật, hai người họ chung niềm vui, và với đứa trẻ này, Lệ Minh Vũ rất cẩn thận. Tô Ánh Vân có phần lo lắng cho Tô Nhiễm sau lần mang thai đầu tiên, phần nhiều lại sợ cô chỉ ở bên cạnh 1 người đàn ông không biết gì về thai kỳ, nhưng nào ngờ Lệ Minh Vũ luôn thích trẻ con, rất háo hức chăm sóc phụ nữ mang thai, thậm chí có khả năng anh còn trở thành "bà đỡ" tuyệt vời.

Mang thai là việc khó khăn nhất, hai lần trước vào thời điểm đó Tô Nhiễm vẫn chưa được cảm nhận một cách hoàn toàn điều này thì đã bị sẩy thai, còn lần này, cô nôn ra hầu hết những gì ăn vào hàng ngày, khiến Lệ Minh Vũ lao tâm khổ tứ, không những đã xin nghỉ dài hạn, còn muốn đưa cô đến nơi phong cảnh hữu tình trên đảo nhỏ, trời trong khí hậu nắng ấm làm giảm bớt tâm trạng, giúp phụ nữ có thai thấy thư thái.

Chín tháng mang thai, về cơ bản đều là Lệ Minh Vũ đích thân chăm sóc cho cô, trừ khi anh bất đắc dĩ phải đi công tác.

Khi đứa trẻ còn chưa biết đạp, cũng là khi phụ nữ mang thai tập thích ứng tâm tính dần theo thời gian. Mặc dù Tô Nhiễm cảm thấy rất hài lòng và hạnh phúc với sự xuất hiện của con, nhưng dù sao cũng là một loại biến đổi tâm lý, cô thường xuyên muốn khóc, làm gì hay không làm gì cũng sẽ phát giận, nhưng Lệ Minh Vũ là người đàn ông bình tĩnh tuyệt vời, mặc cô tranh cãi ầm ĩ cùng phát giận như thế nào đều cười trừ, thậm chí hàng ngày tìm cách làm cho cô vui vẻ, để tâm trạng cô tốt hơn khi đang mang thai. Lệ Minh Vũ vốn chưa từng có tế bào hài hước nào thế mà mua vô số truyện cười, sau đó nhớ kỹ rồi kể cho Tô Nhiễm nghe.Thế mà, người đàn ông trước nay đọc truyện hài chẳng bao giờ biết buồn cười giờ lại cười không dứt, lúc kể cho Tô Nhiễm nghe, gần như mỗi lần anh đều cười thắt ruột gan. Tô Nhiễm còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, phần nhiều cô chỉ buồn cười vì dáng vẻ của anh.

Khi đứa nhỏ biết đạp, Lệ Minh Vũ còn nóng vội và kích động hơn so với Tô Nhiễm, bụng càng lớn thì hình hài đứa bé càng hình thành rõ ràng hơn, có đôi khi đêm anh không ngủ được chỉ nhìn chằm chằm xem bụng Tô Nhiễm, thấy con đạp thì hứng thú cao độ giống như lấy được phần thưởng cực lớn, Tô Nhiễm nhìn anh thấy giống như đứa trẻ vậy.

Để ghi lại quá trình mang thai của vợ, Lệ Minh Vũ lại phát huy mười phần tính tình độc đoán, anh tuyệt đối không cho phép nhiếp ảnh gia nhìn trộm thân thể của cô cùng với đứa bé trong bụng, vậy là, một ngày, anh đã mua một bộ thiết bị chụp ảnh, ngang ngạnh trở thành nhiếp ảnh gia của Tô Nhiễm, biến Tô Nhiễm thành dở khóc dở cười.

Đứa nhỏ đủ tháng sinh ra, là một bé trai cực kỳ xinh đẹp, bác sỹ hộ sinh khi thấy đứa nhỏ đều nhịn không được khen vài câu, đứa nhỏ kế thừa nét đẹp trai của Lệ Minh Vũ cùng nét xinh đẹp của Tô Nhiễm, làm người ta nhìn mãi không thôi.

Lệ Minh Vũ đặt cho đứa nhỏ cái tên rất đẹp: Lệ Cố Dương, với ý nghĩa hy vọng đứa bé trong tương lai nhân sinh trên đường giương buồm xuất phát thuận buồm xuôi gió.

Về họ của đứa nhỏ, Lệ Minh Vũ cùng Tô Nhiễm có chung quan điểm, vợ chồng ông bà Lệ Thiên coi Lệ Minh Vũ là ruột, nuôi dưỡng khôn lớn, cho nên anh sẽ không thay đổi họ, mà lại đem họ của chính mình làm đệm, cho nên mới đặt tên đứa nhỏ là Lệ Cố Dương.

Năm nay, Tô Nhiễm mang thai một lần nữa, các bác sĩ đã thông báo rằng một cặp sinh đôi, Tô Nhiễm cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, bởi vì cô và Lệ Minh Vũ cũng rất mong muốn một cô con gái.

Khi biết được Tô Nhiễm mang song thai, Lệ Minh Vũ quả thực hưng phấn không tả xiết. Tô Ánh Vân cùng hai vị tiền bối nhà họ Lệ lại càng khỏi phải nói, mỗi ngày đều chạy về Hoa Phủ, Lệ Minh Vũ bắt đầu tưởng tượng xem cặp sinh đôi sẽ có hình dáng thế nào.

Chuyến đi này Lệ Minh Vũ hoàn toàn biến mất một tuần liền, 1 tuần này với anh mà nói quả thực là sống một ngày bằng một năm, mỗi ngày tiểu Cố Dương đều gọi điện cho anh, nói với giọng còn hơi sữa, hỏi xem liệu anh có về kịp trước khi Giáng sinh hay không, làm anh thực sự muốn về nhà, sau đó chóng vánh gộp chuyến đi trong hai tuần vào làm một, mục đích là để cố gắng trước khi Giáng sinh về nhà với vợ con.

Vào ban đêm, tuyết vẫn rơi dày đặc ngoài cửa sổ.

Hôm nay là ngày tiểu Cố Dương vui vẻ nhất, đi theo sau Lệ Minh Vũ chơi ném tuyết, hai cha con làm 1 người tuyết thật to, cuối cùng Tô Nhiễm lại đem một cây cà rốt đặt ở chỗ cái mũi của người tuyết, một nhà ba người vui chơi thật là thoải mái.

Tiểu Cố Dương từ nhỏ được dạy thói quen tốt là đi ngủ sớm, bản thân không phiền cho người lớn phải quá quan tâm. Điều này phải nói đến công của Lệ Minh Vũ biết cách dạy con, tuy nói anh rất xót con, nhưng cũng không cưng chiều, từ nhỏ liền giáo dục tiểu Cố Dương tạo thành thói quen chuyên chú cùng tính nhẫn nại, đây là điều kiện tất yếu để sau này trở thành một người đàn ông xuất sắc.

Tiểu Cố Dương ba tuổi bắt đầu học được làm một ít việc nhà đơn giản , chuyện gì mình có thể làm được thì đều tự làm, cậu bé thích chơi một ít trò chơi phức tạp, ví dụ như trò rubic, chơi xếp hình đơn giản, thậm chí mang 1 ít món đồ chơi mô hình tháo ra rồi lại âm thầm ráp lại, Mộ Mạn Vân nói, tiểu Cố Dương điểm ấy với Lệ Minh Vũ trước đây giống nhau như đúc.

Chơi suốt một ngày, Tô Nhiễm cũng ít nhiều có chút mệt mỏi.

Trong phòng tắm, thân thể người một người đàn ông cường tráng đứng dưới vòi hoa sen, da thịt màu đồng khêu gợi dưới dòng nước phản chiếu sáng bóng. Muốn biết một người đàn ông dáng người đẹp hay không, thường là muốn nói đến tỷ lệ cơ thể người đó, vì tỷ lệ cơ thể là tỷ lệ thể hiện tốt nhất.

Cơ bắp rắn chắc đều đều phân bố tại các nơi trên cơ thể, biểu hiện ra ngoài cả sức mạnh nam tính mạnh mẽ cùng nội tâm tao nhã, bọt nước dọc theo đường cong của anh rớt xuống, như lưu luy

ến không rời.

Sau khi tắm xong, Lệ Minh Vũ quấn một chiếc khăn quanh thắt lưng, chỉ cần lau tóc. Gương mặt xuất hiện trong gương, những đường nét khắc sâu và anh tuấn, mái tóc vẫn còn ướt nước rỏ xuống cổ. Đây là một gương mặt xuất chúng, chạm khắc cả đặc ân của thời gian dành cho anh.

Anh lắc đầu, bọt nước trên tóc bay ra như chuỗi ngọc bị đứt. Sau đó, anh liền ra khỏi phòng tắm, đẩy cửa vào phòng ngủ.

Phòng ngủ thực sự yên lặng, có thể nghe được tiếng nhịp đồng hồ tích tắc. Ngoài cửa sổ tuyết lặng lẽ rơi xuống lòng đất, phủ tầng tầng lớp lớp, có nơi chưa quét kịp nên tuyết đã phủ thành tấm chăn tuyết dày.

Lúc đi vào phòng ngủ, Lệ Minh Vũ cũng trùng hợp nghe thấy di động của anh reo một tiếng âm báo tin nhắn. Anh hơi nhíu mày nghi ngờ, bình thường người của anh muốn tìm anh thường không nhàn rỗi lịch sự gửi tin nhắn như vậy, mà trực tiếp gọi điện là được rồi.

Di động lại đang ở bên cạnh Tô Nhiễm, nghe được tiếng âm báo, cô theo phản xạ quay đầu nhìn thoáng qua, màn hình loé sáng, phản ánh rõ nội dung tin nhắn từng câu từng chữ vào mắt, làm cô vốn là muốn đưa điện thoại di động cho Lệ Minh Vũ, nhưng nhìn đến dòng chữ trên điện thoại thì lại cảm thấy hơi run rẩy một chút.

Vô tình nhìn thêm lần nữa, nhưng lại đúng lúc Lệ Minh Vũ đi vào phòng ngủ nhìn thấy, cô vội vàng thu lại ánh mắt, hàng mi dài che khuất đáy mắt chợt lóe lên vẻ bối rối và mất tự nhiên.

Biểu hiện của cô đã không qua được mắt của Lệ Minh Vũ, thấy cô như vậy lại càng khẳng định tin nhắn kia có vấn đề, anh bước về phía trước lấy điện thoại nhìn thoáng qua sau nhíu mày, rồi sau đó không thèm để ý tới vứt máy qua một bên.

Anh ngồi ở bên giường, thuận thế nằm xuống, bàn tay lớn hoàn toàn tự nhiên đặt lên cái bụng phình to của cô, gò má đẹp trai ánh lên rõ ràng sự kỳ vọng và niềm vui. Tô Nhiễm không nói gì, để cho anh nằm đó lặng lẽ vuốt ve, nhìn vào đường cong khắc sâu trên gương mặt anh, trong lòng không khỏi cảm thán sâu sắc, theo bản năng khẽ thở dài một hơi.

Lệ Minh Vũ nhẹ nhàng áp hai má tại bụng cô, thấy cô thở dài sau nhịn không được cười cười, hỏi: "Một tin nhắn tình cảm phải không?"

Tô Nhiễm giơ những ngón tay mảnh dẻ vuốt ve má của anh, nửa đùa nửa thật nói, "Đã là người đàn ông có vợ, anh sao lại còn gây chuyện gì vậy?"

Cô không phải vô tâm không để ý đến tin nhắn của anh, trên thực tế kể từ ngày anh xác định mối quan hệ giữa hai người những năm qua và đi đến kết hôn, cô không có thói quen xem di động của anh, không phải cô không lo lắng, chính là bởi vì cô rất tin tưởng tình yêu của anh đối với cô.

Mà đêm nay, trong đêm đầu tiên trở về từ chuyến đi công tác, nếu không phải cô đột ngột nhìn thấy tin nhắn của một người phụ nữ, mặc dù chỉ là một loạt các số điện thoại, nhưng nội dung của tin nhắn khiến cô xác định rõ ràng là của một người phụ nữ khác, với thái độ rất mơ hồ khác lạ mời Lệ Minh Vũ dùng bữa tối vào đêm mai, những dòng chữ chứa đầy sự chủ động quyến rũ nam nữ gần gũi.

Lại là người phụ nữ tự tin trong vấn đề mà người ta thường do dự, không thể phủ nhận Lệ Minh Vũ là người đàn ông thành đạt, bất kể sự xuất hiện của anh ở đâu cũng có sự thu hút chết người với phụ nữ. Cô tin rằng Lệ Minh Vũ là một người đàn ông tốt, nhưng bản chất của phụ nữ là như vậy, khi đối mặt với các mối đe dọa bên ngoài xảy ra bất ngờ, thường bí mật muốn dựng lông nhím lên cảnh báo.

Có lẽ là do khi mang thai phụ nữ thường mẫn cảm hơn, sợ chồng sẽ sao nhãng mình, nhưng cô trước sau vẫn tin tưởng anh nên cũng không hỏi nhiều.

Vì xấu hổ khi bị anh chỉ liếc mắt 1 cái đã nhìn thấu chuyện, nên cô mới nói như vậy.

Lệ Minh Vũ như cười như không nhìn cô, cuối cùng dựa vào đầu giường, xoải tay ôm lấy cô, cúi đầu nói: "Ở trong mắt phụ nữ các em, không phải đàn ông có vợ cũng có sức hấp dẫn sao?"

Tô Nhiễm nhìn anh trừng trừng, "Anh có vẻ tự mãn quá nhỉ?"

Lệ Minh Vũ mỉm cười ôm chặt cô và thì thầm, "Ghen à?"

"Anh là chồng em, để vợ nhìn thấy tin nhắn như vậy mà không ghen được sao?" Cô không giấu lòng, có chút trách móc.

Lệ Minh Vũ thấy cô như vậy, trong lòng càng thêm tự hào, quả thực là rất yêu điệu bộ của cô, kéo cô qua vội vàng giải thích "Đấy là cô con gái của một nhà thầu anh đã gặp 2 ngày trước, chắc là biết anh sẽ xét duyệt hồ sơ, nên mới muốn tỏ thành ý một chút"

"Cô ấy xinh không?"- Tô Nhiễm nhìn anh.

Lệ Minh Vũ mím môi cười,"Không biết, không chú ý."

"Vậy đêm mai anh gặp cô ấy nên nhìn kỹ một chút." Tô Nhiễm cố ý tỏ vẻ giận dỗi, nhưng kỳ thực trong lòng đã sớm loại bỏ phòng bị, con người Lệ Minh Vũ có đôi khi quả thật rất khó lung lay, nhưng chính vào lúc này, lại là điều làm cho cô yên tâm.

Sau khi nghe những lời này, Lệ Minh Vũ nhướn mày, quyết định trêu trọc cô một chút, giả vở gật đầu như đồng tình: "Nghe lời em, anh quả thật cũng muốn đi xem thử xem sao, không chừng đúng là một mỹ nhân cũng nên!" ."

"Anh!"

Không đợi Tô Nhiễm nói xong, di động đang đặt đầu giường đột nhiên vang lên, Lệ Minh Vũ cầm lấy nhìn thoáng qua, Tô Nhiễm lại nhanh mắt thấy được dãy số trên màn hình, cau mày: "Người này thật có thành ý cao quá mà!"

Lệ Minh Vũ lại mỉm cười, trực tiếp nhận điện thoại di động.

Đầu dây bên kia cất lên âm thanh rất vui vẻ. Vì cô đang trong vòng tay ôm của anh, cô có thể nghe rõ sự ngọt ngào và nhẹ nhàng như kẹo bông cho thấy đó là một người phụ nữ cám dỗ quyến rũ số một.

Cô ta một mặt ngọt ngào nói lời cảm ơn, mặt khác lại nói những lời khen ngợi Lệ Minh Vũ, cuối cùng bẽn lẽn nói anh vừa là người đàn ông cũng là người tình lý tưởng nhất trong lòng cô, một loạt các lời nói càng lúc càng bộc lộ rõ tính ám chỉ.

Toàn bộ quá trình, Lệ Minh Vũ lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời, cứ để cho cô ta nói. Tô Nhiễm lẳng lặng nhìn hai má anh, dường như không có chút gợn sóng, nhìn không thấu anh suy nghĩ cái gì.

Cuối cùng đối phương nói thẳng vào trọng điểm vấn đề, là muốn đối đãi anh thật tốt, cũng lả lơi nói cô đã đặt trước nhà hàng rất sang trọng, mời anh đêm mai dùng bữa tối. Tô Nhiễm nghe được rõ ràng, cũng càng thêm biết tâm tư của người này, nếu chân thành cảm tạ mà mời ăn hoàn toàn có thể hẹn nhau vào ban ngày, mà cô ta cố tình liền hẹn lúc 10 giờ đêm, thậm chí còn tại một cái khách sạn?

Vậy cũng đủ để sáng tỏ tâm tư của người này như thế nào. Đây là một loại phương thức đơn giản và dễ hiểu nhất để mời mọc đàn ông.

Lệ Minh Vũ kiên nhẫn chờ cô ta nói xong, khẽ thản nhiên nói, tiếng nói bình tĩnh như là mặt hồ dường như không dậy nổi chút gợn sóng, "Thực xin lỗi, ngày mai tôi phải đưa vợ đi khám thai, thành ý của Cố tiểu thư tôi xin nhận. "

"Bộ trưởng Lệ!"

"Còn nữa, tôi không rõ Cố tiểu thư làm sao biết được số điện thoại của tôi, nhưng tôi muốn nhắc nhở Cố tiểu thư một chút, bình thường lúc này là khi vợ tôi đang chuẩn bị đi nghỉ ngơi, tôi không hy vọng bất luận người nào quấy rầy cô ấy, về sau Cố tiểu thư nếu có chuyện công việc cần bàn có thể liên hệ thư ký hoặc trợ lý của tôi ."

Đầu dây bên kia lặng mình không dự đoán được anh lại buông lời tàn nhẫn như vậy, Lệ Minh Vũ đã gác máy.

Tô Nhiễm nghe rõ những lời anh nói, trái tim tự nhiên cảm thấy rất cảm kích, nhưng vẫn cười, ""Không phải anh nói ngày mai nhanh chân đến xem đối phương có phải người đẹp hay không sao?"

Lệ Minh Vũ nhéo mũi cô: "Thực ra anh cũng muốn đi, nhưng mà đáng tiếc ngày mai thời gian của anh tất cả đều giành cho em, biết làm sao đây"

Tô Nhiễm nhịn cười,"Ngày mai cũng không phải là ngày em đi khám thai định kì mà."

"Anh biết, là ngày kia." Anh nhớ rất rõ, cho nên mới muốn bay về sớm trước.

"Coi như anh sốt ruột sớm không được sao?" Anh cười hiền.

Tô Nhiễm trong lòng nổi lên sự ấm áp, bất chợt gục đầu vào ngực anh, thỏa mãn thở dài. Từ lần cô mang bầu đầu tiên, mỗi lần đi khám thai anh đều nhớ, cho dù là đang ở bên ngoài, anh cũng sẽ tận lực gấp gáp trở về, mà cô bầu song thai lần sau, anh lại càng khẩn trương vô cùng, dù sao lần này là hai đứa, mỗi lần đi khám thai thì anh càng thêm như hình với bóng với cô.

Nghĩ vậy, cô gắt gao ôm anh, thấy cô như thế, anh nở nụ cười, cúi đầu hỏi,"Sao vậy? Em còn chưa yên tâm sao?"

Tô Nhiễm lắc đầu, mềm nhẹ nói,"Là em sợ anh chạy mất".

Nghe thế, trái tim Lệ Minh Vũ như muốn tan chảy, kéo tay cô qua, lồng các ngón tay vào tay cô, nhẹ nhàng nói,"Cho dù có một ngày em không cần anh, anh cũng không đi, anh còn có thể chạy đến chỗ nào đây? Nhà của anh, bà xã của anh, con anh đều ở chỗ này, đánh chết anh cũng không đi."

Tô Nhiễm nghe xong không nhịn được cười, ngẩng mặt nhìn anh, gắt giọng,"Không biết xấu hổ!"

Lệ Minh Vũ cười gian xảo, đem tay cô kéo nhanh, đặt đôi môi mỏng lên trán cô, thì thầm ám muội, "Hay là tốt hơn là làm gì đó xấu hổ hơn đi?"

"Anh...... Đáng ghét!" Tô Nhiễm không khó nhìn ra ý muốn trong mắt anh, đỏ mặt.

"Vợ à ......" Anh ôm cô, thỏ thẻ như một đứa trẻ: "Tuần này anh như muốn ngạt thở vậy."

"Anh nói chuyện có giống như một vị bộ trưởng không? Thật là mất mặt quá." Tô Nhiễm trừng mắt nhìn anh.

Lệ Minh Vũ hất tóc, "Việc này liên can gì tới việc làm bộ trưởng? Trước tiên, anh chỉ biết bây giờ anh là một người đàn ông đã!"

Tô Nhiễm mỉm cười, không nói nữa, tay trượt xuống dưới thăm dò, thấy vật nam tính đã căng cứng, lại càng cười ngất.

"Em giễu cợt anh sao?" Anh cố tình nghiêm mặt.

Tô Nhiễm không sợ anh, nhìn anh chăm chăm, "Anh hung dữ với em như vậy thì tự mình đi giải quyết đi."

"Vợ!", anh vội đầu hàng, ôm cô, rụt rè cười "Anh còn có vợ bên cạnh đây mà?" Bụng của cô càng lúc càng lớn, mặc dù anh muốn, nhưng cũng không dám chạm vào cô, sợ bất cẩn làm tổn thương cô và con.

Tô Nhiễm tất nhiên hiểu được tâm tư của anh, mỉm cười, cũng không muốn trêu thêm, nắm tay vào vật cường tráng đang nóng bỏng và to lớn cực độ, đến cầm nắm còn thấy khó khăn.

Bàn tay mềm mại của cô làm anh thở hổn hển, sau đó lại thấy thoải mái nhẹ nhõm, anh giơ tay lên vuốt ve khuôn mặt của cô, ưng mâu ngừng trên đôi má ửng đỏ, ngón tay rồi mở rộng xuống dừng lại nơi gáy cô, và sau đó là gò ngực căng phồng.

Bởi vì đang mang thai, cơ thể cô càng thêm đẫy đà nhạy cảm, cô nhanh chóng cúi xuống, há miệng. Khoang miệng ấm áp làm cho bụng anh co lại một chút, rồi hơi thở trở nên thô ráp, ánh mắt chìm đắm trong đam mê.

Ngay sau đó, nhiệt độ trong phòng bắt đầu tăng lên vì một màn ân ái nam nữ triền miên làm người ta phải thấy ghen tị, tim đập lưu luyến.

Ngoại truyện 2: Bằng lòng với hạnh phúc của ai

Chớp mắt đã tới giữa hè, thời gian lúc nào cũng trôi qua không nhanh không chậm như thế. Cảnh đêm thêm rực rỡ bởi những ánh đèn xa hoa. Những cô gái xinh đẹp đung đưa trong ánh sáng lấp lánh, đằng sau vẻ ngoài văn minh của những cốc rượu chúc tụng luôn là nụ cười giả tạo.

Nhưng buổi tiệc tối nay thực sự rất đẹp và ngoạn mục.

Tôi lặng nhìn vào đôi má mình trong gương, một vẻ đẹp như trăng lưỡi liềm mờ nhạt sau khi được trang điểm tỉ mỉ dường như có chút lạ lẫm. Trong gương là một cô gái hoàn toàn nữ tính, tóc dài vấn đơn giản gọn gàng sau gáy. Cuối cùng, nhà tạo mẫu lại đem một chiếc vòng kim cương được ba mua cho vận chuyển qua đường hàng không từ Pháp vừa về sáng nay đeo lên cổ tôi.

Tôi không khỏi tặc lưỡi, ánh sáng thanh mảnh phát ra chiếc vòng quả thực không phủ nhận giá trị của nó chút nào.

Trong các con, ba chiều con gái nhất, cho nên hầu hết lần nào ba cũng mua những đồ châu báu quý giá nhất về cho tôi. Theo lời ba, con gái đến tuổi lớn, như vậy mới tạo nên khí chất của một tiểu thư quý tộc.

Thế nhưng tôi lại thiên về tính cách bướng bỉnh, nếu ngồi yên ở đây thì nhìn như là một thục nữ, nhưng chỉ cần có cơ hội là sẽ bại lộ nguyên hình, chỉ mong tối nay tôi sẽ giả vờ tốt để làm vừa lòng người lớn.

Trang điểm xong, người thợ nhìn vào hình ảnh trong gương, cười cười: "Lệ tiểu thư, hôm nay cô thực sự rất đẹp!"

Tôi hướng về phía gương nhẹ nhàng cười, thể hiện giống như một tiểu thư quý tộc.

Đêm nay có nhiều khách đến tham dự dạ tiệc, theo anh hai nói là từ tất cả các tầng lớp xã hội nổi tiếng, nhà quý tộc giàu có, trên thực tế, từ nhỏ đến lớn loại dạ tiệc này đã quá quen thuộc đối với tôi, chẳng qua tối nay, tôi sẽ là nhân vật chính của bữa dạ tiệc này.

Tôi tên là Lệ Ôn Du, năm nay mười tám tuổi, ba chủ ý mở dạ tiệc hôm nay với mục đích kỷ niệm tôi đã bước vào tuổi trưởng thành.

Dọc theo tay vịn cầu thang thang xoắn ốc chậm rãi đi xuống, gần như tất cả những lời thì thầm trong bữa tiệc đều tập trung vào tôi, tôi tin rằng lúc này tôi khá xinh đẹp, nhưng ai biết so với khung cảnh tuyệt đẹp và sang trọng này, tôi thà chạy chân đất bắt bướm trong hoa viên nhà mình còn hơn.

Xuống cầu thang, tôi nhìn thấy ba. Ông mặc dù đã có ba đứa con nhưng dáng người vẫn cao ráo như trước, dấu vết thời gian trên khuôn mặt ông càng phản ánh thêm sự trưởng thành chín chắn. Bộ âu phục sang trọng đắt tiền làm bóng dáng cao lớn của ông càng thêm rõ ràng hơn. Khi đến tuổi biết chuyện, tôi đã thấy rõ ông là một người đàn ông vĩ đại, bên ngoài, ba là một bộ trưởng được dân chúng kính trọng, trong gia đình, ông lại là một người chồng chu đáo tỉ mỉ, người cha nghiêm khắc với các con trai, và là người cha rất mực hiền từ đối với tôi.

Tôi nghĩ rằng, sau này tiêu chuẩn kén chồng của tôi nhất định phải là một người đàn ông giống như cha mình, nhưng người đàn ông này chắc là khó tìm, bởi vì người đàn ông tốt nhất đã kết hôn với mẹ của tôi rồi!

Bà nội và bà ngoại đều nói tôi mang bóng dáng xinh đẹp của mẹ, mà tôi cũng may mắn được kế thừa hoàn toàn từ mẹ khứu giác nhạy bén, người mẹ mà cả đời này được hưởng hạnh phúc, bởi vì ba yêu mẹ như vậy, trong mắt ba, chỉ có duy nhất mẹ là người khiến ba có sự thay đổi cảm xúc với phụ nữ.

Ánh đèn sân khấu dừng lại trên người tôi, theo bản năng tôi muốn giơ tay lên che mắt nhưng lại kìm lại, dù sao hôm nay không những là tiệc kỷ niệm chúc mừng tôi đã trưởng thành, mà còn để chúc mừng ba về nghỉ hưu sớm.

Đúng vậy, là về hưu non.

Ba chẳng già đi tẹo nào, nhưng ông đã xin nghỉ hưu sớm, là vì muốn cùng với mẹ du lịch tham quan khắp thế giới.

Trong đại sảnh mẹ đang nép vào trong lòng ba, quả thật, hai người là cặp vợ chồng yêu thương nhau nhất mà tôi từng gặp, mẹ cười rất hạnh phúc, mong rằng về sau tôi cũng được hạnh phúc như mẹ.

Trong đám người, còn có hai bóng dáng cao lớn khác, một là anh ba Lệ Cố Trạch, là người anh chỉ sinh ra sớm hơn tôi có 2 phút. Anh cười có chút gian xảo, chắc là vì nhìn thấy tôi đang làm bộ đoan trang thục nữ, thế nào lát nữa anh ấy cũng sẽ châm chọc tôi cho mà xem. Quả thật, anh ba khá đẹp trai, nói vậy là vì anh kế thừa được vẻ đẹp từ ba và mẹ, anh chàng này sẽ thu hút nhiều ong bướm vây quanh lắm đây.

Để mà nói giống ba nhất, thậm chí có thể nói là giống ba như khuôn đúc thì phải kể đến anh hai Lệ Cố Dương. Anh hai hơn anh ba 4 tuổi, là người tuổi trẻ mà tài cao. Anh ít cười, ánh mắt mang vẻ trưởng thành và cẩn trọng, nhiều lúc, tôi cũng chẳng biết anh đang nghĩ gì. Năm ấy sau khi anh tốt nghiệp đại học liền tiếp quản sự nghiệp của tập đoàn, không theo con đường quan chức mà đi theo nghiệp kinh doanh. Có lẽ vì thực sự được kế thừa bản chất kinh doanh của ba, nên anh đã trở thành chủ tịch tập đoàn trẻ tuổi nhất trong số các chủ tịch có quyền lực nhất trên thương trường.

Ba tôi đi lên, lịch thiệp đưa tay ra phía tôi, tôi đặt bàn tay mình vào trong lòng bàn tay ba, giờ phút này khiến tôi dường như được trở lại thời thơ ấu được ba dắt tay tới trường.

Chỉ có ba là người hiểu tôi nhất, mẹ tôi nói ba luôn mong muốn có một cô con gái, nên sau khi tôi sinh ra, đồ chơi đã được chất đầy phòng, ba đã chuẩn bị cho tôi đủ loại quần áo váy vóc. Biết tôi thích đàn piano, ba không nói gì tự mình bay ra nước ngoài để đặt làm riêng cho tôi một cây đàn piano thật đặc biệt.

Anh ba tất nhiên có chút không phục, anh ấy nói ba bất công, ba lại cười nói anh ba nên học tập anh hai thì hơn, làm anh khá thất vọng, nhưng anh ba cũng không chịu thua kém, đừng nhìn bề ngoài mà đánh giá, anh ấy có thành tích học tập tốt nhất, học bổng hàng năm trong trường đều rơi vào tay anh ấy làm cho tôi thật là ghen tị. Anh còn được đặc cách vào đại học, sau đó lại tốt nghiệp thủ khoa, tôi thường quan sát thói quen nghỉ ngơi và học tập của anh, phát hiện ra anh chẳng chú ý nghe giảng, cho đến bây giờ tôi cũng không biết chính xác làm thế nào anh ấy có được kết quả học tập tốt như vậy.

Từng nhóm khách quý đều dần dần tiến tới chúc mừng tôi, tất nhiên không thiếu những lời khen ngợi, mà những lời này qua tai tôi cứ như đang nói về ai đó xa lạ vậy.

Vì sức khỏe của mẹ không tốt lắm nên sau đó ba vội qua chăm sóc mẹ. Qua một màn náo nhiệt và ép buộc, không khí dạ tiệc càng trở nên tuyệt đẹp.

Tôi lau mồ hôi lấm tấm trên trán, khó khăn lắm mới thoát được một vài người đang bám riết, cầm lấy chiếc đĩa, bắt đầu xiên hoa quả ăn. Ba quá lo xa, chỉ là tiệc trong nhà mà mời tới rất nhiều nhà quyền quý, người nào người nấy đều rất nổi bật. Nhưng nói thật, thực ra tôi chẳng quen biết mấy người trong số đó.

Mẹ không có cách nào thuần phục được đứa con gái mang tính hoang dã như tôi, ba lại có vẻ chiều tôi, bảo là tôi là đứa con gái mà thích gì được đó, nên mới tạo ra cho tôi tâm lý không phải e dè, nếu theo cái vòng luẩn quẩn này, tôi chỉ có rất ít bạn bè.

Nói tới, chị ấy đã đến. Sau khi nhìn thấy tôi, chị liền mỉm cười, vỗ nhẹ tay vào má tôi nói: "Hôm nay sao em lại ngoan vậy, mà em mặc bộ này đẹp lắm đó!"

Tôi nhét miếng hoa quả vào miệng chị, trừng mắt nhìn chị và nói: "Là vì em chỉ không muốn làm ba mẹ mất mặt mà thôi!", nói đoạn, tôi với chìa tay ra trước mặt chị,

"Quà của em đâu? Đừng nói rằng chị không chuẩn bị đó nhé!" Chị mỉm cười: "Này, em có biết là em rất tham lam không?"

Chị nói xong liền lấy từ trong túi ra một chiếc kẹp tóc trân châu rất tinh xảo đưa cho tôi. "Chị vừa mới tốn công làm xong đó, chị tặng em, đừng có mà đeo đuổi chị nữa đấy!"

Tôi nhìn chiếc kẹp tóc đẹp đến ngây người. Rồi chị tự nhiên đem nó kẹp lên tóc cho tôi. "Thật đúng là kẹp tóc trân châu làm tăng thêm vẻ đẹp của giai nhân!"

"Này, chị không được giễu cợt em!" Mặc dù tôi thích những thứ như thế này, nhưng lại ít dùng, tay nghề của chị í thật là cao, ngay cả người vốn không thích đeo đồ trang sức như tôi mà cũng không thể bỏ qua được.

Tên chị ấy là Cách Lạc Băng, đúng ra mà nói, chị ấy lớn tuổi hơn tôi, nhưng chúng tôi coi nhau như chị em, vì chênh lệch nhau ít tuổi nên cách nói chuyện có phần ngang hàng. Ba của chị, cũng là ông cậu của tôi, tên Mộ Thừa, nghe nói đã từng là bác sỹ của mẹ tôi, sau đó gặp mẹ kế của Cách Lạc Băng bây giờ và sau đó kết hôn, người đó rất giống mẹ tôi, là một nhà thiết kế trang sức. Chính tay nghề thiết kế trang sức của chị Cách Lạc Băng cũng là tự tay bà ấy dạy cho. Bà ấy đối xử rất tốt với chị, thậm chí còn vì chị mà cả đời không muốn sinh thêm con.

Nhưng khi Cách Lạc Băng đi học đại học, bà ấy lâm bệnh rồi mất, lúc ấy Cách Lạc Băng khóc như muốn chết, vì mẹ kế đối xử với chị ấy quá tốt.

Nhiều năm trôi qua, ông Mộ Thừa cũng không tái hôn, Cách Lạc Băng nói ông thường xuyên tới thăm mộ của bà. Mặc dù có nhiều phụ nữ xung quanh chủ động gần gũi, nhưng lòng ông chỉ có mình mẹ kế.

Nhưng tôi không nghĩ như vậy, tôi nghĩ rằng, người mà ông yêu nhất trong cuộc đời này chính là mẹ tôi, nếu không làm sao ông có thể lấy một người phụ nữ giống như mẹ được? Tôi đã gặp qua bà ấy rồi, thực sự bà rất giống mẹ tôi.

Cách Lạc Băng thu lại nụ cười, nói thầm với tôi: "Này, em nói thật với chị đi, liệu anh trai em có đang yêu người nào không?"

Ách......

Tôi sửng sốt, "Chị định làm mối đấy à? Hay là chính chị cũng thích anh ấy?"

"Tha cho chị đi, cho dù anh trai của em có thực sự xuất sắc, chị cũng sẽ không phải ăn cỏ ven rìa như vậy đâu." Cách Lạc Băng trừng mắt nhìn tôi, với tay lấy một vài miếng trái cây trên khay, "Có một thiên kim biết mối quan hệ của chúng mình nên mới muốn nhờ vả đó mà. "

"Thôi quên đi, trong lòng anh trai của em chỉ biết có công việc, em cũng chưa từng thấy có người phụ nữ nào làm tim anh ấy rung động cả, chị nói với thiên kim kia là vô vọng rồi, không có kết quả gì đâu!" Tôi nhún vai, đảo mắt nhìn xung quanh.

Trong đám người, bóng dáng anh hai cao lớn vượt trội, chẳng trách anh cực kỳ giống ba. Bộ comple làm cho dáng anh thẳng hơn, anh đang cùng mọi người nói chuyện vui vẻ, không cần nghĩ cũng biết họ đang nói về chủ đề liên quan đến kinh doanh. Mọi cử chỉ của anh hai đều rất lịch thiệp, thiết nghĩ khi ba còn trẻ chắc cũng như vậy.

"Thế chẳng lẽ không còn ai khác sao? Để chị còn biết đường trả lời cho cô thiên kim đó?", Cách Lạc Băng chưa từ bỏ ý định. Tôi thu ánh mắt lại, nhíu mày suy nghĩ: "Chuyện tình cảm vẫn phải do duyên phận. Con trai của dì lại càng không có hy vọng gì. Giang Phong đó tuyệt đối là một công tử đào hoa, ai dính vào người đó sẽ đau khổ. Dù là một nhân tài, sự nghiệp thành đạt nhưng người phụ nữ nào sẽ là đối thủ của anh ta chứ?

"Vậy con của cậu em thì sao?"

"Chị muốn nói tới Viêm Ân hả?". Tôi lắc đầu,"Xin tha, cậu ta chỉ hơn em có 1 tuổi, sao chị tính giới thiệu bạn gái cho cậu ấy sớm như vậy chứ? Nếu cậu mợ mà biết thì sẽ làm thịt em mất!". Cậu Quân Hạo là một nhiếp ảnh gia nổi tiếng, mợ An Tiểu Đóa lại còn là bác sỹ phẫu thuật não khoa nổi tiếng không kém, hai người họ dạy con cực kỳ nghiêm khắc, làm sao mà cho con mình tiếp cận với những mớ lộn xộn đó chứ?"

Cách lạc băng kêu rên một tiếng,"Nhưng em còn một người cậu khác cơ mà?"

Chị ấy muốn nói đến cậu Tiêu Diệp Lỗi, nghe thế tôi không nhịn được cười," Nhìn chị như là muốn chết vì tuyệt vọng vậy, con lớn nhất của cậu ấy còn mới được có mười tuổi thôi!"

Cậu Tiêu Diệp Lỗi kết hôn rất muộn, nghe nói năm đó cậu kỳ thật cũng sở hữu cổ phần trong công ty, cũng không biết vì sao cậu say mê với công việc như vậy mà lại chủ động rời khỏi công ty, sau đó cậu ra nước ngoài, nhiều năm như vậy, tôi cũng chỉ gặp cậu có 2 lần, chỉ cảm thấy là hình dáng của cậu rất quyến rũ, mà không hiểu sao lại kết hôn muộn như vậy.

Cách Lạc Băng mở to mắt, lắc đầu, bộ dạng tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Tôi bưng miệng cười, huých tay chị,"Chị vẫn cứ lo chuyện bao đồng cho người khác, sao không quan tâm đến bản thân mình đi?". Trong đám người, có một ánh mắt thâm thúy, còn lộ ra vài phần say đắm, tôi tin rằng ánh mắt đó hướng về Cách Lạc Băng.

Chị không để tâm thấy điều đó, trừng mắt nhìn tôi, "Em còn chưa yêu ai, thì chị làm sao mà yêu ai được?"

Tôi hắng giọng, nếu bình thường thì đã đôi co lại với chị, nhưng lúc này lại tốt bụng nhắc nhở chị: "E là việc lập gia đình không phải do chị mà được, chị nhìn qua bên kia xem, chị thấy người đó sao?"

Chị âm thầm nhìn theo ánh mắt tôi, nhưng chỉ liếc mắt một cái rồi lại quay lại ngay, mai má bỗng dưng ửng đỏ, hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp hơn.

"Anh ta là ai vậy?" Tôi trêu chọc thấp giọng hỏi.

"Anh ta ......" Chị ấy thực sự lắp bắp, cắn môi: "Anh ta là Lăng Triệt, em có nghe nói qua bao giờ chưa?"

Tôi lắc đầu.

"Không có gì, chỉ là hay xem tin tức về kinh doanh thì biết thôi." Chị nhìn tôi bất đắc dĩ, "Anh ta là người thừa kế tập đoàn Lăng Thị."

Tôi liếc mắt qua một chút, cố gắng làm mặt tỉnh bơ, khi đó trong ánh mắt anh chàng kia lộ rõ vẻ si mê, mà có vẻ là người không dễ bị bắt nạt, làm tôi liền giả bộ làm động tác kề tai chị thì thầm như những người bạn thân thiết với nhau, thực tế lại có chút lo lắng: "Chị đã từng tiếp xúc qua với người đó sao?"

Ánh mắt đó vẫn dừng trên người chị, có lẽ không có ý định ngừng lại.

Ai ngờ Cách Lạc Băng nhẹ nhàng lắc đầu, "Chị không biết anh ta, em không phải là không biết tính chị, những người như thế này chị chưa bao giờ chủ động tiếp xúc, nhưng khoảng thời gian này chị thấy anh ta là lại phải điều tra, không ngờ lai lịch anh ta lớn đến vậy."

"Chị không ngây thơ đến mức không biết rằng anh ta theo dõi mình chứ?" Tôi nghiêng đầu nhìn chị cười khẽ:"Là chị hồ đồ rồi, em chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết anh ta có tình ý với chị."

"Đừng nói bừa." Chị vội vàng bịt miệng tôi, hai má đã có điểm phiếm hồng.

"Hả, chị đỏ mặt kìa! Là người này hay còn ai khác làm chị đỏ mặt đây?" Tôi nhìn về một hướng khác, bô bô nói, chị lướt qua, ánh mắt chạm phải ánh mắt của một anh chàng khác.

Chàng trai kia cũng có một vóc dáng nổi bật, nhưng điệu bộ lại có chút nghiêm nghị, ánh mắt sắc bén, khác với ánh mắt say đắm của Lăng Triệt, trái lại tạo cảm giác của một chút xa lánh khó gần, nhưng lại làm người ta khó kìm được ý muốn gần gũi.

Anh ta là ......?

Có chút ấn tượng.

Cách Lạc Băng bỗng giật mình, hơi nhíu mày, nhưng ngay sau đó thu lại ánh mắt, không nói gì, quay đầu lại, trong mắt lộ ra một tia suy nghĩ, tôi thấy rõ ràng là anh chàng kia nhìn chằm chằm vào chị không chớp mắt, không có ý định ngừng lại.

"Chị sao vậy?" Tôi tò mò hỏi.

Chị nhẹ nhàng lắc đầu, gần như thì thầm, "Lạ thật, không hiểu sao chị thấy hai người đàn ông này rất quen, cảm giác thực sự là kỳ lạ."

"Hay là chị đã từng gặp họ rồi lại quên?"

"Chị nghĩ là chưa." Chị ấy chắc chắn.

Tôi nhún vai, cũng có thể, nếu thực sự có hai chàng trai xuất sắc như vậy xuất hiện trước mắt thì làm sao mà quên được? Chỉ có điều nhìn Lăng Triệt, rồi lại nhìn anh chàng kia, nhìn mãi cũng ra được chút manh mối, bất giác kéo tay Cách Lạc Băng: "Chị có phát hiện ra, hai người này rất giống nhau không, hơn nữa..." Tôi cắn chặt môi cố gắng nghĩ.

Cách Lạc Băng quét mắt sang bọn họ một cái, thấy dáng vẻ của tôi lâm vào trầm tư, liền hỏi: "Hơn nữa làm sao?"

Lông mày đang chau lại của tôi bỗng giãn ra, trong đầu lóe lên một tia sáng, nhớ tới một điều, "Đúng rồi, chính là anh ta!'. Tôi ra hiệu cho chị ấy chú ý đến anh chàng kia, "Anh ta là Lăng Phong, là người sáng lập của Tập đoàn được niêm yết trên MDG, nghe nói anh ta có chút quan hệ với Lăng Thị tài phiệt đó!". Tôi mơ hồ nhận ra anh ta vì anh ta hỗ trợ một khoản tiền học bổng lớn cho trường học, lúc đó tôi chỉ đứng xa xa nhìn được anh ta một lần, bây giờ nghĩ lại thì đúng là anh ta rồi, người này trẻ tuổi mà đầy hứa hẹn, tự lập bằng hai bàn tay trắng, lúc ấy rất nhiều nữ sinh vì anh mà la hét inh ỏi.

Cách Lạc Băng che miệng: "Vậy đây chính là người sáng lập trẻ tuổi sao?"

"Anh hùng xuất chúng thôi." Tôi uể oải đáp.

"Nhưng liên quan gì tới chị?" Cách Lạc Băng cuối cùng đi thẳng vào vấn đề của mình.

Tôi mím môi cười, "Chắc là hai người bọn họ đều muốn cướp chị đi làm áp trại phu nhân đó mà!"

"Cái con bé này!"

"Em" Tôi chỉ muốn trêu chọc chị, nhưng nghe tiếng gọi của ba, vì thế liền cười an ủi chị vài câu rồi vội qua tìm ba.

Lúc tôi đi được đoạn xa liền không kìm được ngoái đầu nhìn thoáng qua, nhìn xa thấy Lăng Triệt đang đi về phía Cách Lạc Băng.

"Ôn Du, con đang nhìn gì đó?" Là tiếng nói của mẹ.

Tôi quay lại, thè lưỡi, rồi lại cười một cách bẽn lẽn khi nhìn thấy một cặp vợ chồng trung niên đi cùng một anh con trai diện mạo trông rất tinh tế, nhìn qua đã thấy nề nếp gia giáo.

"Lệnh tiểu thư thật là xinh đẹp, quả thực giống với Lệ phu nhân như đúc! " Người phụ nữ trung niên mở lời, tiến lên kéo tay tôi.

Nụ cười của tôi như mắc kẹt trong cổ họng, loại tình huống này cho dù tôi chưa gặp nhưng cũng có nghe qua, giờ ông trời thực sự là muốn cho tôi gặp đây.

"Ôn Du, con chào hai bác Tịch đi!" - Ba luôn giữ trên miệng nụ cười nhẹ, nhắc nhở tôi.

Trong lòng tôi buông ra một tiếng than, nhưng nghe lời ba tôi vẫn chào hai bác, vẻ mặt duy trì tươi cười, lơ đãng lướt qua khuôn mặt của anh con trai, thấy anh ta lại nhìn tôi chằm chằm không chớp mắt, toan thân không khỏi nổi hết da gà, lại liền nhìn sang phía ba tỏ vẻ cầu cứu. Tôi biết việc này chỉ có ba mới có thể bảo vệ tôi, mẹ tuy rằng rất xót tôi nhưng dù sao cũng là phụ nữ nên khó nói. Anh chàng này không biết có thành tựu lớn gì, nhưng thực ra tôi đã nghe nói qua về cặp vợ chồng Tịch thị này, bọn họ cũng có vị trí khá quan trọng trong chính trị, mà rốt cục đối với các đồng nghiệp của ba tôi, không nên làm họ mất mặt.

Mọi người vui vẻ chuyện trò, anh chàng kia vẫn không nói gì.

Cho đến khi

"Thôi chúng ta để cho bọn trẻ có chút thời gian đi!" Là tiếng nói của mẹ, giọng nói của mẹ dù ở bất kỳ thời điểm nào đều rất dễ nghe, như là hoa nở lặng lẽ, sau khi nói xong, mẹ nháy mắt ra hiệu tôi phải kiên nhẫn, cuối cùng mẹ vẫn hiểu tôi rõ ràng thích mẫu đàn ông thế nào, nhưng trong trường hợp này tôi đành phải tìm cách ứng phó.

Hai bác Tịch tự nhiên cao cứng kéo mẹ rời đi, để lại con trai họ một mình với tôi.

"Ba!" tôi kéo cánh tay của ba, nũng nịu, so với mẹ, tôi lại càng thích làm nũng trước mặt ba, vì bởi vì ông còn biết tôi muốn gì hơn cả mẹ.

Ba nở nụ cười, đáy mắt lộ rõ vẻ cưng chiều, đưa tay tay vỗ nhẹ vào lưng tôi, lại nhìn về phía anh chàng kia nói: " Đứa con gái này của tôi luôn thích làm nũng, cậu đừng để tâm nhé! "

Anh chàng kia có vẻ vui sướng mà vẫn lo sợ.

"Ba! ......" Tôi tất nhiên không phục, kéo ba qua một bên, tim gần như nhảy dựng lên vì lo lắng: "Sao ba lại sắp xếp cho con một tên ngốc như vậy chứ?"

Nghe xong, ba cười to hơn, "Hay con thích chọn tam lấy tứ sao?"

"Con không có ý đó, hơn nữa, con mới có mười tám tuổi thôi"

"Ba mẹ cũng không định con kết hôn sớm như vậy, nhưng trong trường hợp này chỉ là để đối phó một chút mà thôi." Ba thực sự nói sự thật, giọng nói trầm thấm cho thấy tình yêu và sự kiêu ngạo với tôi, "Nếu con không thích thì con chỉ nói vài câu vâng dạ, rồi tìm cớ rời đi cũng tốt hơn là khẳng khái khước từ, đầu năm nay không cần kết thông gia với ai cả. "

"Ba đúng là tốt nhất mà." Tôi nhịn được nhoẻn miệng cười.

"Con đi đi, đừng để cho cậu ta đợi lâu." Ba vỗ lưng tôi, mỉm cười.

Tôi gật đầu, nhìn ba đi về phía mẹ, mới uể oải đi về phía anh chàng kia. Anh ta đang ngồi băn khoăn, mất tự nhiên, nhất thời không biết nói gì.

"Anh tên là Tịch Vũ à?" Tôi nhớ mẹ anh đã từng gọi anh như vậy.

Tịch Vũ gật đầu, và ngồi xuống đối diện tôi, nhưng sau đó lại đứng bật dậy, làm tôi giật cả mình.

"Cô, cô muốn ăn gì không? Để tôi đi lấy giúp cô?"

Sau đó tôi mới có phản ứng, vội vàng xua tay. Anh ta lại ngồi xuống, hai bàn tay đặt trên đùi chà lên xuống vô thức, có thể thấy anh ta rất lo lắng, tôi vẫn không mở miệng, là đàn ông nên phải chủ động trước mới phải chứ.

Sau một lúc lâu, rốt cục anh ta cũng mở miệng: "Lệ tiểu thư, cô, cô rất đẹp!"

Người đàn ông này cẩn thận quá mức rồi đấy? Tôi lẩm bẩm trong lòng, bất giác hỏi: "Anh nói lắp à?"

Tịch Vũ sửng sốt, vội vàng xua tay,"Không, không phải......"

Tôi nhìn anh ta, cắn cắn môi, quay đầu quét mắt ra xa, muốn xem có người nào giải vây cho mình không rồi lại thất vọng vì không có ai, ngay cả Cách Lạc Băng cũng chẳng biết đi đâu, hai anh chàng ban nãy cũng không thấy dấu vết.

Thở dài, tôi cố gắng làm ra dáng bộ tươi cười lịch sự, "Tịch tiên sinh, anh có thể lấy giúp tôi một ly sâm banh được không?"

"Được được được." Anh ta vội vàng đi lấy.

Thấy anh ta r

ời đi, tôi nhẹ nhàng thở ra, thực tế anh ta cũng chẳng làm gì, chỉ là không hợp khẩu vị của tôi mà thôi. Chỉ chốc lát sau anh ta liền trở lại, đưa ly sâm panh cho tôi, tôi tò mò: "Anh không uống sao?"

"Trong sâm banh có cồn, mẹ tôi sẽ không cho tôi uống rượu." Anh ta nói lời thành thật.

Trời ạ!

Tôi không nói nên lời, nhưng cố gắng để kìm chế bản thân, sau khi nhấp một ngụm rượu sâm banh, hai người vẫn im lặng, anh ta dường như cảm thấy bầu không khí có chút bối rối, hắng giọng, "Lệ tiểu thư, tôi cảm thấy cần phải giới thiệu bản thân với cô một chút, như vậy mới giúp chúng ta hiểu nhau sau đó mới đi tới kết hôn được. "

Sau khi nghe điều này, tôi ngay lập tức trừng mắt, kết hôn?

Tịch Vũ lại không để ý tới biểu lộ của tôi, liếm môi chuẩn bị bắt đầu, tôi đang định ngăn lại, nhưng cánh tay lại bị một cỗ kình lực giữ chặt, tiện đà toàn bộ cơ thể đã bị một cánh tay rắn chắc ôm vào trong lòng.

Đó là một bờ ngực dày ấm áp, tiết ra một chút hương mộc, rất nhẹ nhàng khoan khoái dễ chịu, nhưng mà... Tôi bối rối ngẩng đầu, nhìn thấy một đôi mắt đen xa lạ cũng đang nhìn xuống, bờ môi khẽ cười tạo thành hình vòng cung rất đẹp.

Anh ta là ......

Tịch vũ có vẻ sợ hãi, đứng dậy lại ấp úng hỏi,"Lệ tiểu thư, cô, hai người..."

Tôi bị dọa cho ngây ngốc, lại nghe anh chàng này mở miệng nói, tiếng nói như nhung thiên nga gợi cảm tràn ngập từ tính, lại lộ ra một tia hài hước:

"Ôn Du, sao anh vừa đi khỏi là em đã lập tức có ngay người đàn ông khác như vậy chứ?"

Câu này là nói với tôi, nhìn qua vẻ mặt trông rất quen thuộc, làm tôi bối rối.

"Tịch tiên sinh, tôi xin lỗi, ban đầu hôm nay chúng tôi định công khai quan hệ, không ngờ Ôn Du giận tôi vì chút xích mích nhỏ, nếu làm cho tiên sinh hiểu nhầm thì tôi thực sự xin lỗi!" Nói xong lời này, anh ta liền kéo tôi bước đi.

Vẻ mặt của tôi bây giờ thực sự không hơn gì Tịch Vũ, bị bị người đàn ông ra chiêu bất thường này lôi ra tận đại sảnh, cuối cùng đến hoa viên anh mới buông tay tôi ra.

Anh ta đứng dưới tàng cây, ánh đèn pha lê lặng lẽ luân chuyển trên gương mặt. Lúc này tôi mục sở thị được ánh mắt anh tà mị không chịu nổi, kết hợp với cười đều lộ rõ vẻ mê hoặc.

"Anh là ai? Anh nhận sai người phải không?". Tôi chỉ biết lên tiếng nhắc nhở anh ta như vậy, vì thực tế tôi thật sự không biết anh ta.

Anh ta lại nở nụ cười rực rỡ hơn, từng bước đi về phía tôi, tôi vô thức theo bản năng lùi lại từng bước, anh ta bất đắc dĩ cười nhẹ, và không đợi sự đồng ý của tôi, kéo tay tôi về phía trước, cười nói: "Tôi đã cứu em, mà em không cảm ơn lại còn sợ tôi, tôi đáng sợ như vậy sao? "

Cứu tôi?

Tôi giật mình.

"Không thích tên ngốc kia mà sao phải ép buộc mình?" Anh ta buông tôi ra, dựa vào thân cây, mặt dày nói.

"Cuối cùng anh là ai?" Trong lòng tôi lo sợ không yên, anh ta thậm chí còn nhận ra hết thảy mọi việc của tôi, điều này thực sự làm cho tôi cảm thấy rất bất an.

Anh ta hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, trả lời câu hỏi, "Em thật thơm quá đi!"

"Anh!", tôi khó thở, cắn chặt môi, trừng mắt nhìn anh ta một cái rồi quay người bước đi, thực là người điên mà!

Đằng sau, giọng nói của anh ta lười biếng cất lên: "Tôi là Cung Liệt Thiên, tốt nhất em nên nhớ kỹ cái tên này!"

Tôi dừng bước, Cung Liệt Thiên, cái gì ? Ông trùm buôn bán vũ khí? Có lẽ nào lại như vậy? Bởi vì tôi vốn thích những thứ cổ quái, tất nhiên đã nghe thấy tên của người đàn ông này, tuy chưa thấy ảnh anh ta, nhưng tôi biết rằng người này có chỉ số IQ cực cao, được xưng là thiên tài về vũ khí, nghe nói rằng anh ta từ nhỏ đã nghiên cứu chế tạo vũ khí, là con trai trưởng của Cung thị tài phiệt, chỉ là nghe đánh giá không được tốt lắm do anh ta thường xuyên trêu hoa ghẹo nguyệt, là một trong những công tử ăn chơi điển hình.

"Tại sao tôi phải nhớ tên anh?" Tôi hít một hơi thật sâu, quay lại và nhìn anh ta, cho dù anh ta có là thần đi chăng nữa, thì tôi cũng đâu phải phủ phục ngưỡng mộ chứ? Đối với những vị công tử ăn chơi, tôi cực kỳ ghét, cho dù thực tế anh ta đã cứu mình.

Nụ cười của anh càng thêm thâm thúy, dưới ánh trăng u mờ, đôi môi mỏng hé mở, hàm răng trắng sáng lộ ra tia tà ác, lại nói một câu khiến tôi phải khiếp sợ:

"Bởi vì tôi coi trọng em, em là bạn gái của tôi, tất nhiên phải nhớ tên tôi rồi!"

Tôi thở hổn hển, cắn môi, anh ta nhìn chằm chằm vào tôi cười, nụ cười thật bình tĩnh và tự nhiên, tôi chưa từng tiếp xúc với người đàn ông nào tà mị không chịu nổi như vậy, bỗng nhiên không biết phải đối phó bằng cách nào, răng cũng sắp bị tôi cắn đứt rồi, cuối cùng chỉ biết cầm tà váy dài chạy trối chết.

Tiếng cười của gã trai vang vọng phía sau, cùng với lời nói dõng dạc, "Lệ Ôn Du, em sẽ sớm là của tôi thôi!"

"Anh điên rồi!" Trong không trung, chỉ nghe thấy giọng nói run rẩy của tôi, cuối cùng cho đến khi bỏ chạy vào trong tiền sảnh, tôi kinh hoàng nhìn lại, anh ta vẫn đứng đó, môi vẫn giữ nụ cười, như là chuẩn bị săn mồi trong đêm tối.

"Ôn Du, em làm sao vậy?"- Là tiếng nói của anh hai, thế mà làm tôi sợ tới mức phải hét lên một tiếng.

Anh hai nhìn tôi một cách kỳ lạ, thấy trên trán tôi lấm tấm mồ hôi, không thể không phàn nàn, "Có phải em vừa chạy ra ngoài chơi?"

"Không, không, em chỉ, chỉ đơn giản là bị đau bụng vừa đi toilet thôi." Tôi vội vàng khoác tay anh hai, có "cái giá quần áo" là anh hai bên cạnh, trong lòng tôi cảm thấy an toàn hơn bao nhiêu.

Anh hai hơi nhướn mày, ánh mắt sắc bén nhìn lên gương mặt tôi dò xét, tôi có chút chột dạ, nhưng vẫn hướng vào anh tỏ vẻ tươi cười, ánh mắt này của anh hai với ba thực giống nhau, có thể xuyên thấu lòng người.

"Anh ơi, em đói lắm rồi, anh lấy giúp em đồ ăn đi?" - Tôi tất nhiên lại bắt đầu giở bài làm nũng.

Anh hai miễn cưỡng lắc đầu, nhưng cũng vẫn dung túng kéo tôi về phía khu vực ăn uống.

Phía sau, một đôi mắt mỉm cười vẫn luôn dõi theo như gai đâm sau lưng, khiến tôi dù không dám quay đầu cũng có thể cảm giác được.

Dạ tiệc vẫn tiếp tục như trước.

Ngoài cửa sổ ánh trăng càng thêm tuyệt đẹp, một làn gió thổi qua, khiến cánh hoa rơi xuống, tôi không còn cố tình chú ý đến đôi mắt kia, chậm rãi đi về phía đám đông, cùng nói chuyện với những người quen biết.

Tôi không biết tình yêu tương lai như thế nào, chỉ muốn có một hạnh phúc thật yên bình. Mọi việc rồi sẽ tốt thôi, cứ mong là thế đi!

The End

Loading...
Văn hóa bình luận: Hãy thể hiện sự văn minh đơn giản nhất bằng cách comment mang tính xây dựng.
Mẹo : nếu comment facebook không load, bạn có thể click lại vào thẻ Thành Viên Bình luận để load lại, đừng quên click quảng cáo góc trái để ủng hộ truyenngay